Delphine Artists
Hình ảnh Doraemon luôn có kiểu sức hút rất lạ, nhìn một cái là nhớ ngay cảm giác ngồi xem hoạt hình lúc chiều muộn. Màu xanh lam tròn trịa, cái mũi đỏ, chiếc chuông vàng lắc lư trước cổ, tất cả tạo nên một nhân vật vừa vui vừa ấm. Có người quen gọi Doraemon, có người lại gọi Doremon, nhưng cảm giác thì vẫn vậy: một người bạn từ tương lai ghé qua tuổi thơ.
Doraemon là chú mèo máy thông minh đến từ thế kỷ 22, được phái về quá khứ để giúp đỡ cậu bé Nobita hậu đậu. Nhân vật này do họa sĩ Fujiko Fujio sáng tạo và đã trở thành biểu tượng văn hóa toàn cầu.
Hình ảnh Doraemon là kiểu ảnh nhân vật hoạt hình có nhận diện cực nhanh: thân tròn xanh lam, bụng trắng, mũi đỏ, ria mép và chiếc chuông vàng trước cổ. Điểm nhấn là Doremon không có tai, khiến biểu cảm vừa đáng yêu vừa có chút “tội tội”. Tông màu thường sáng, nét viền rõ, hợp minh họa nội dung vui nhộn, học đường, kỷ niệm tuổi thơ.
Hình ảnh Doraemon không chỉ là minh họa một chú mèo máy, mà còn là ký hiệu của cảm giác được nâng đỡ. Nhìn Doremon, người ta thường nhớ về tình bạn, sự tử tế, và niềm tin rằng khó khăn có thể giải bằng cách thông minh hơn, nhẹ nhàng hơn.
Bộ hình ảnh Doremon kiểu “nhìn là thấy vui” hợp cho nhiều mục đích: làm ảnh nền, minh họa bài viết, trang trí góc học tập hay dùng cho bài đăng kỷ niệm. Cá nhân tôi thích những khung hình Doraemon có chiếc chuông vàng nổi bật và nét cười hiền, vì nhìn vào tự nhiên thấy nhẹ đầu, bớt căng. Ai mê cảm giác ấm áp, trong trẻo sẽ hợp bộ này.
Hình ảnh Doraemon được yêu thích vì vừa dễ nhận ra, vừa dễ chạm cảm xúc. Nhân vật mang tính biểu tượng, xuất hiện là kéo theo cả một “vũ trụ” ký ức: Nobita, nhóm bạn, bảo bối, những tình huống dở khóc dở cười. Doremon cũng tạo cảm giác thân thiện nhờ dáng tròn, màu tươi, và gương mặt hiền.
Ngày bé nhìn Doraemon là thấy phép màu, lớn lên nhìn Doremon lại thấy một kiểu bình yên. Có lẽ vì nhân vật này không chỉ có bảo bối, mà còn có cách đối xử tử tế với Nobita, dù rắc rối cứ lặp đi lặp lại. Hình ảnh Doraemon vì thế không cũ, nó chỉ chuyển từ “thích” sang “thương”. Và đôi khi, vậy là đủ.