Mình vẫn tin ảnh có thể giữ lại thứ mà lời nói hay làm rơi. Ảnh bác Hồ với thiếu nhi giữ một thứ rất cụ thể: sự gần gũi. Không phải kiểu gần gũi diễn, mà gần gũi như một thói quen. Những gương mặt nhỏ xíu ngước lên, còn Bác thì nhìn xuống bằng ánh mắt mềm.

Khung hình có thể đen trắng, nhưng không hề “lạnh”. Nó giống một ngọn đèn nhỏ đặt giữa ký ức, soi ra cái phần tử tế trong con người. Nhìn xong, tự dưng muốn nói chuyện nhẹ nhàng hơn.

Ảnh bác Hồ với thiếu nhi là dòng ảnh tư liệu hoặc ảnh ghi lại khoảnh khắc gặp gỡ giữa Bác và các em nhỏ, thường xuất hiện trong bối cảnh thăm hỏi, chụp chung, trò chuyện hay nhận hoa. Điểm nhấn nằm ở cử chỉ gần gũi như ôm, xoa đầu, nắm tay, cùng ánh mắt trìu mến và nụ cười tự nhiên của thiếu nhi. Màu sắc hay gặp là đen trắng hoặc màu film cũ, ánh sáng mềm, bố cục tập trung nhân vật. Loại ảnh này hợp để truyền cảm giác ấm áp, tin cậy, giản dị và lắng lại.

Ảnh có thể cũ, nhưng sự gần gũi trong ảnh bác Hồ với thiếu nhi thì không hề cũ. Nó làm người xem tự hỏi: mình đã lâu rồi không nhẹ nhàng với ai đó như thế chưa. Ở giữa những ngày vội, một khung hình bình thản lại thành nơi trú. Không cần thêm lời giải thích, chỉ cần nhìn, rồi để lòng mềm ra một chút. Cái mềm đó không yếu, nó là thứ giúp mình sống đàng hoàng hơn với người khác.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *