Tôi thích ảnh Obito trắng đen vì nó giống một cơn lạnh chạm nhẹ vào gáy. Không cần nhiều chi tiết, chỉ một mảng tối dày và một điểm sáng đúng chỗ cũng đủ tạo ra cảm giác cô độc. Tông đen trắng làm nỗi buồn trông “gọn” hơn, nhưng lại khó thoát hơn. Nhất là khi ánh sáng dừng đúng ở mắt, mọi thứ như bị giữ lại, không còn đường lảng tránh.
Xem thêm: 25 Ảnh Obito Lục Đạo với cầu đạo ngọc bay quanh và quyền năng vô hạn
Xem thêm: BST 70 Ảnh Obito Đeo Mặt Nạ chỉ lộ một mắt khiến khung hình trở nên bí ẩn
Với tôi, hình ảnh Obito trắng đen đẹp nhất là lúc ánh sáng chỉ chạm một phần khuôn mặt, còn lại chìm trong tối. Nhìn kiểu đó thấy rõ “chất” hơn nhiều so với ảnh màu, vì mọi sự chú ý dồn vào mắt và đường viền mặt nạ. Tôi hay chọn phiên bản có hạt nhiễu film nhẹ, nền trơn, để đặt làm hình nền, vừa gọn vừa có chiều sâu.






















